CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH RA ĐI TÌM ĐƯỜNG CỨU NƯỚC




Xin chào các bạn đang theo dõi kênh Hồ Thái Sơn, chuyên cung cấp kiến thức về lịch sử Việt Nam trong video hôm nay mình xin giới thiệu đến các bạn hoàn cảnh đất nước ta dưới sự cai trị của thực dân Pháp từ cuối thế kỉ XIX đầu thế kỉ XX, hoàn cảnh đó đã có tác động như thế nào đến quyết định ra đi tìm đường cứu nước của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

CHỦ TỊCH HỒ CHÍ MINH RA ĐI TÌM ĐƯỜNG CỨU NƯỚC
Chủ tịch Hồ Chí Minh sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh đất nước và thế giới có nhiều biến động. Trong nước, chính quyền Triều Nguyễn đã từng bước khuất phục trước cuộc xâm lăng của tư bản Pháp, lần lượt ký kết các hiệp ước đầu hàng, thừa nhận nền tảng bảo hộ của thực dân Pháp trên toàn cõi Việt Nam.

Cho đến cuối thế kỉ XIX, các cuộc khởi nghĩa vũ trang dưới khẩu hiệu "Cần Vương" do các sĩ phu văn thân lãnh đạo cuối cùng cũng thất bại, hệ tư tưởng phong kiến tỏ ra lỗi thời trước các nhiệm vụ lịch sử.

Các cuộc khai thác của thực dân Pháp khiến cho xã hội nước ta có sự chuyển biến và phân hoá, tầng lớp tiểu tư sản và tư sản bắt đầu xuất hiện, tạo ra nhưng tiền đề bên trong cho phong trào yêu nước, giải phóng dân tộc Việt Nam đầu thế kỷ XX.

Cũng vào thời điểm lịch sử đó, các "Tân Thư", "Tân Văn" "Tân Báo" và những ảnh hưởng của trào lưu cách mạng ở Nhật Bản - Trung Quốc tràn vào Việt nam, phong trào yêu nước của nhân dân ta chuyển dần sang xu hướng dân chủ tư sản.

Phát huy truyền thống yêu nước của dân tộc, các sĩ phu nho học có tư tưởng tiến bộ, thức thời, tiêu biểu như Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh đã cố gắng tổ chức và vận động cuộc đấu tranh yêu nước chống Pháp theo mục tiêu và phương pháp mới. Song, chủ trương cầu ngoại viện, dùng bạo lực để khôi phục độc lập của Phan Bội Châu đã thất bại. Chủ trương "Ỷ Pháp Cầu Tiến Bộ", khai thông dân trí, nâng cao dân khí trên cơ sở đố mà lần lần tính chuyện giải phóng của Phan Châu Trinh cũng không thành công.

Còn con đường khởi nghĩa của người anh hùng Hoàng Hoa Thám thì vẫn mang nặng "cốt cách phong kiến", chưa phải là lối thoát rõ ràng, hướng đi đúng đắn. Phong trào cứu nước của nhân nhân ta muốn giành được thắng lợi phải đi theo một con đường mới.

Lúc này, trên vũ đại lịch sử Việt Nam sản sinh ra một vị anh hùng, xuất hiện một con người, mà người đó với sự thông minh, trí tuệ và lòng yêu nước nhiệt thành của mình. Đã quyết định rời đất mẹ Việt Nam thân yêu để đến với thế giới, lăn lộn khắp năm châu bốn bể, làm đủ mọi công việc khó khăn cực nhọc nguy hiểm để tìm ra con đường cứu nước mới đúng đắn và phù hợp với dân tộc Việt Nam, giúp Việt Nam thoát khỏi ách làm nô lệ, tay sai cho đế quốc thực dân. Con người đó chính là Bác Hồ Chủ tịch Hồ Chí Minh vô vàn kính yêu của chúng ta.

Chủ tịch Hồ Chí Minh hồi nhỏ mang tên Nguyễn Sinh Cung, sau đổi tên là Nguyễn Tất Thành, sinh ngày 19/5/1890 tại làng Kim Liên, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Cha của người là cụ Phó Bảng Nguyễn Sinh Sắc (1863 - 1929), đỗ Phó Bảng, bị ép ra làm quan, sau bị cách chức, chuyển sang làm nghề thầy thuốc. Mẹ của Bác là cụ bà Hoàng Thị Loan (1868 - 1900) một phụ nữ có học, đảm đang, chăm lo chồng con hết mực.

Sinh ra trong một gia đình trí thức yêu nước, lớn lên từ một miền quê có truyền thống đấu tranh quật khởi, Nguyễn Ái Quốc từ rất sớm đã có "chí đuổi thực dân Pháp, giải phóng đồng bào". Từ thuở thiếu thời, chủ tịch Hồ Chí Minh đã tận mắt chức kiến cuộc sống nghèo khổ, bị áp bức, bóc lột đến cùng cực của đồng bào mình. Khi vào Huế, người lại tận mắt nhìn thấy tội ác của thực dân Pháp và thái độ ươn hèn của bọn phong kiến Nam Triều. Thêm vào đó là những bài học thất bại của các nhà yêu nước tiền bối và đương thời. Người rất khâm phục tinh thần yêu nước của các chí sĩ Phan Đình Phùng, Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh... nhưng không tán thành con đường cứu nước của các cụ. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã sớm nhận ra sự hạn chế trong con đường cứu nước của những người đi trước.

Người nhân ra rằng không thể cứu nước theo con đường của Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Hoàng Hoa Thám... Người từ chối Đông Du không phải vì đã hiểu bản chất của đế quốc Nhật mà chỉ cảm thấy rằng không thể dựa vào nước ngoài để giải phóng Tổ Quốc. Cùng với việc phê phán hành động cầu viện Nhật Bản chẳng khác nào "Đưa hổ cửa trước, rước beo cửa sau" tư tưởng "Ỷ Pháp cầu tiến bộ" của Phan Chu Trinh chẳng khác nào là việc "Cầu xin pháp rủ lòng thương"...

Xuất phát từ lòng yêu nước và trên cơ sở rút kinh nghiệm thất bại của các thế hệ cách mạng tiền bối, Nguyễn Ái Quốc đã quyết tâm ra đi tìm con đường cứu nước mới hũu hiệu hơn. Nhưng khác với thế hệ thanh niên đầu thế kỉ trước hướng về Nhật Bản, Nguyễn Ái Quốc quyết định sang phương Tây, đến nước Pháp. Phải tìm hiểu rõ bản chấn của những từ Tự Do, Bình Đẳng, Bác Ái của nước Cộng hoà Pháp, phải tìm hiểu xem nước Pháp và các nước khác làm thế nào, rồi sẽ trở về giúp đồng bào mình."

Việc chủ tịch Hồ Chí Minh chọn sài gòn là nơi để đi nước ngoài sau này được lý giải là do lúc bầy giờ Sài Gòn là cửa ngõ của xứ Nam Kỳ có những công ty tàu biển lớn chạy đường Pháp - Đông Dương rất thuận lợi cho việc sang Pháp. Đây cũng là nơi tự do hơn các xứ khác ở Việt Nam trong việc đi lại, tìm kiếm công ăn việc làm, dễ kiếm cơ hội xuất ngoại. Sài Gòn, nơi người dừng chân trong thời gian ngắn nhất nhưng lại có vai trò quyết định đối với sự lựa chọn con đường cứu nước do được tiếp xúc với nhiều luồng thông tin quan trọng.

Trước chuyến đi Chủ tịch Hồ Chí Minh có tâm sự với một người bạn và ngỏ ý mời anh ta cùng tham gia với mình:

- Bác Hồ : "Tôi muốn đi ra ngoài, xem nước Pháp và các nước khác. Sau khi xem xét họ làm như thế nào, tôi sẽ trở về giúp đồng bào chúng ta. Nhưng nếu đi một mình, thật ra cũng có điều mạo hiểm, ví như khi đau ốm... Anh muốn đi với tôi không?
- Người bạn : "Nhưng lấy đâu ra tiền mà đi"
- Bác Hồ: "(Vừa nói vừa giơ hai bàn tay) Đây tiền đây! Chúng ta sẽ làm việc. Chúng ta sẽ làm bất cứ việc gì để sống và để đi, anh cùng đi với tôi chứ?

Người bạn khi đó bị lòng ái quốc và quyết tâm của Bác Hồ thu hút và đã nhận lời, nhưng sau đó khi nghĩ về chuyến đi cò phần phiêu lưu, mạo hiểm đã từ chối tham gia.

Ngày 2/6/1911 : Chủ tịch Hồ Chí Minh, khi đó lấy tên là Nguyễn Tất Thành đã xin làm việc ở một tàu của người Pháp tên là tàu Đô đốc Latouche - Treville của hãng vận tải hợp nhất, đang chuẩn bị rời cảng Sài Gòn đi Marseille, Pháp. Lúc này tàu đang cập bến ở cảng Sài Gòn, xứ Nam Kỳ, Việt Nam. Bác Hồ đã xuống tàu gặp ông thuyền trưởng tên là : Lui E - Du - A - Mai - Sen. Để xin việc làm. Ông thuyền trưởng hỏi Bác Hồ rằng "Anh có thể làm được việc gì?". Bác Hồ trả lời: Tôi có thể làm bất cứ công việc gì. Sau đó thuyền trưởng nhận Nguyễn Tất Thành vào làm phụ bếp.

Ngày 3/6/1911, Nguyễn Tất Thành bắt đầu làm việc ở tàu đô đốc Latouche - Treviele, nhận thẻ nhân viên của tàu với tên gọi mới là Văn Ba. Mức lương của Bác Hồ được lãnh khi đó là 50 franc Pháp. Trong khi những người bồi bàn người Pháp làm việc nhàn hơn lãnh lương gấp 3 lần Bác.

Cuối cùng vào buổi trưa lịch sử ngày 5/6/1911, từ Bến Nhà Rồng (xứ Nam Kỳ, Việt Nam) Nguyễn Tất Thành trong công việc là một người phụ bếp chính thức lên đường sang Pháp trên chiếc tàu buôn đô đốc Latouche - Treville để đi tìm con đường cứu nước mới phù hợp với hoàn cảnh của dân tộc Việt Nam, đi tìm "Tự do cho đồng bào tôi, độc lập cho tổ quốc tôi".

Trong video này các bạn đã được tìm hiểu về hoàn cảnh đất nước Việt Nam dưới sự cai trị của thực dân Pháp, những tác động đã ảnh hưởng đến suy nghĩ và hành động của Chủ tịch Hồ Chí Minh khi Bác quyết định chọn đến nước Pháp và các nước phương tây để tìm đường cứu nước cho dân tộc Việt Nam. Vậy con đường cứu nước của Bác sẽ trải qua những khó khăn, gian khổ như thế nào... để bắp gặp được chân lý cứu nước cho dân tộc Việt Nam. mời các bạn cùng đón xem ở video thứ 2 trên kênh youtube Hồ Thái Sơn, chuyên cung cấp kiến thức lịch sử Việt Nam.

Nhận xét