Việt Nam Cộng Hoà "ĐÀN EM" của Mỹ ở Đông Nam Á

Mỹ cho rằng Hiệp định Genève, 1954 là một tai họa đối với "thế giới tự do" vì nó trao cho Trung Hoa cộng sản và Việt Nam Dân chủ Cộng hòa căn cứ để khai thác tại Đông Nam Á. Mỹ muốn ngăn chặn điều này bằng cách ký kết Hiệp ước SEATO ngày 8 tháng 9 năm 1954 và mong muốn biến miền Nam Việt Nam thành một pháo đài chống cộng. Để làm được điều này Mỹ cần sự ủng hộ của Quốc gia Việt Nam. Kế hoạch của Mỹ là viện trợ cho chính phủ Ngô Đình Diệm để giúp miền Nam Việt Nam hoàn toàn độc lập với Pháp (đó là cách duy nhất để lôi kéo những người dân tộc chủ nghĩa rời xa Việt Minh và ủng hộ Quốc gia Việt Nam); Mỹ cũng thúc đẩy Ngô Đình Diệm thành lập một chính quyền đoàn kết quốc gia đại diện cho những xu hướng chính trị chính tại Việt Nam, ổn định miền Nam Việt Nam, bầu ra Quốc hội, soạn thảo Hiến pháp rồi sau đó phế truất Quốc trưởng Bảo Đại một cách hợp pháp; cuối cùng do Ngô Đình Diệm là một người quốc gia không có liên hệ gì trong quá khứ với Việt Minh và Pháp do đó miền Nam Việt Nam sẽ trở nên chống Cộng mạnh mẽ.

Ngày 7/7/1954, trước khi hiệp định Gionevo được kí kết 13 ngày, Mỹ đã đưa Ngô Đình Diệm (Người được Mỹ nuôi dưỡng từ lâu) về nước làm thủ tướng bù nhìn thay thế Bửu Lộc. Tháng 9/1954, Mỹ quyết định viện trợ trực tiếp cho Ngô Đình Diệm. Tháng 11/1954, Mĩ cử tướng L. Cô Lin sang làm đại sứ ở Sài Gòn. Cô Lin đề xuất ra kế hoạch 6 điểm để củng cố chế độ Ngô Đình Diệm nhằm độc chiếm miền nam bằng chủ nghĩa thực dân kiểu mới. Kế hoạch Cô Lin gồm 6 điểm chính sau.

1 : Bảo trợ chế độ Ngô Đình Diệm. Viện trợ thẳng cho Chính phủ Sài Gòn.
2: Xây dựng quân đội Nam Việt Nam gồm 15 vạn người do Mỹ trang bị, huấn luyện.
3: Bầu cử quốc hội ở Miền Nam, hợp pháp hoá chế độ Sài Gòn.
4: Định cư cho số người công giáo miền Bắc di cư vào Nam và vạch kế hoạch cải cách điền địa.
5: Thay đổi chế độ thuế khoá, dần ưu tiên cho hàng hoá Mỹ ở miền Nam.
6: Đào tạo cán bộ hành chính.

NGÔ ĐÌNH DIỆM LÀM PHẢN VUA BẢO ĐẠI, TỰ LÊN LÀM TỔNG THỐNG

Thủ tướng Ngô Đình Diệm trực tiếp đối đầu với Quốc trưởng Bảo Đại khi ông thông qua Dụ số 21 ngày 11 tháng 3 năm 1955 chính thức sáp nhập vùng đất Hoàng triều Cương thổ lại vào Trung phần chấm dứt đặc quyền của người Pháp và Cựu hoàng Bảo Đại trên vùng Tây Nguyên và danh xưng Cao nguyên Trung phần được dùng lại. Ông còn tổ chức những chiến dịch tuyên truyền chống lại Quốc trưởng Bảo Đại.   

Quốc trưởng Bảo Đại thấy không điều khiển được Ngô Đình Diệm nên cũng tán thành theo người Pháp, gây áp lực đòi Mỹ rút lại mọi ủng hộ cho chính phủ Ngô Đình Diệm và gây sức ép buộc ông ta phải từ chức. Bảo Đại muốn đưa Nguyễn Văn Xuân lên làm Thủ tướng, hoặc Phó thủ tướng, Nguyễn Văn Hinh làm Tổng Tham mưu trưởng còn tướng Bình Xuyên Bảy Viễn làm Bộ trưởng Bộ Nội vụ. Các giáo phái lớn tại miền Nam quyết định không hoàn toàn ủng hộ bên nào.   

Ngày 18 tháng 10 năm 1955, Quốc trưởng Bảo Đại ra thông cáo từ văn phòng của ông ở Paris tuyên bố cách chức Thủ tướng Quốc gia Việt Nam Ngô Đình Diệm với lý do "việc dùng các biện pháp công an trị và chế độ độc tài cá nhân phải kết thúc, tôi không thể tiếp tục để tên tuổi và quyền lực của mình vào tay một người sẽ khiến cả nước rơi vào đổ nát, đói kém và chiến tranh.". Tuy nhiên Ngô Đình Diệm đã chặn được thông điệp này khiến nó không đến được với dân chúng. 

Khi Quốc trưởng Bảo Đại ra lệnh cho Ngô Đình Diệm sang Pháp để tường trình về việc trấn áp Bình Xuyên thì ông đã sửa soạn ra đi nhưng những người ủng hộ ông can ngăn. Theo tướng Trần Văn Đôn thì Bảo Đại dự định khi Ngô Đình Diệm ra khỏi nước sẽ cách chức ngay, đưa Lê Văn Viễn, Tư lệnh Bình Xuyên lên làm Thủ tướng. 

Tại miền Nam, từ 1954-1955, với cương vị thủ tướng, ông đã dẹp yên và thu phục lực lượng Bình Xuyên, lực lượng vũ trang của các giáo phái Hoà Hảo, Cao Đài được Pháp đứng sau hỗ trợ nhằm chống lại ông. Trong nước, ông được Ủy ban Cách mạng Quốc gia gồm nhiều đoàn thể, đảng phái ủng hộ. Ông cũng được gần một triệu người di cư hậu thuẫn mạnh mẽ. Ngoài nước, Ngô Đình Diệm đã cương quyết chống trả kế hoạch lật đổ ông của hai tướng Ély-Collins nên bây giờ được Washington ủng hộ.  Nắm được quân đội, công an - công cụ thống trị chủ yếu, Diệm tiến thêm một bước mới. Ngày 17/7/1955, Diệm tuyên bố từ chối hiệp thương tổng tuyển cử. Ngày 23/10/1955, Diệm tổ chức "trưng cầu dân ý", phế truất Bảo Đại và đưa Ngô Đình Diệm lên làm tổng thống. Đặt dấu chấm hết cho vua Bảo Đại và vương triều Nguyễn tại Việt Nam. 

Quốc gia Việt Nam tổ chức cuộc trưng cầu dân ý miền Nam Việt Nam, 1955 đã phế truất Quốc trưởng Bảo Đại, đưa thủ tướng Ngô Đình Diệm trở thành Quốc trưởng. Cuộc trưng cầu dân ý bị tố cáo là gian lận như tại Sài Gòn, Ngô Đình Diệm chiếm được 605.025 lá phiếu trong khi khu vực này chỉ có 450.000 cử tri ghi tên.

Sau đó Quốc trưởng Ngô Đình Diệm tổ chức bầu Quốc hội Lập hiến cho Quốc gia Việt Nam. Quốc hội này ban hành Hiến pháp đổi tên Quốc gia Việt Nam thành Việt Nam Cộng hòa. Chính thể mới Việt Nam Cộng Hoà được thành lập vào ngày 26 tháng 10 năm 1955 và sau đó ông được bầu làm Tổng thống nền Đệ Nhất Cộng hòa Việt Nam. Hai năm sau, năm 1957 ông có chuyến viếng thăm chính thức Hoa Kỳ lần đầu tiên với cương vị Tổng thống của Việt Nam Cộng hoà.  Tội âc của Đế Quốc MỸ, Ngô Đình Diệm và bè lũ tay sai khiến Việt Nam thay vì thống nhất theo hiệp định Giơ Ne Vơ vào năm 1956, thì phải chờ thêm 30 năm đấu tranh gian khổ nữa mới thống nhất.

VIỆT NAM CỘNG HOÀ LÀ ĐÀN EM DO MỸ DỰNG LÊN.

Ở Việt Nam, sau khi lên nắm chính quyền, Ngô Đình Diệm nỗ lực xây dựng miền nam thành một quốc gia Mạnh của thế giới tự do, có một đạo quân cảnh sát và một đạo quân sen đầm lớn mạnh để chống cách mạng, chống cộng sản. Để tạo chỗ dựa, Diệm đã cho thành lập "Đảng Cần Lao Nhân Vị", phong trào "Cách Mạng Quốc Gia", "Thanh Niên Cộng Hoà" , "Phụ Nữ Liên Đới" từ trung ương tới địa phương nhằm tập hợp bọn phản động trong giai cấp tư sản, địa chủ Thiên Chúa giáo và những tên có hận thù với cách mạng làm hậu thuẫn cho chính quyền Diệm. Ngày 4/3/1956, Diệm tổ chức bầu "Quốc Hội" riêng rẽ và ngày 26/10/1956 công bố cái gọi là Hiến pháp Việt Nam Cộng Hoà. Đây là việc làm hoàn toàn bất hợp pháp, trái với tinh thần hiệp định Gio Ne Vơ nhằm biến miền Nam nước ta thành một "Quốc Gia" riêng tách ra khỏi miền Bắc.

- Về quân sự, cho tới tháng 6/1955, Mĩ đã xây dựng cho chính quyền Sài Gòn một đội quân dưới quyền điều khiển trực tiếp của Mĩ gồm 10 sư đoàn bộ binh, 17 tiểu đoàn pháo binh, 5 tiểu đoàn xe tăng thiết giáp và 54000 quân địa phương. Số cố vấn Mĩ từ 35 người (1958), lên 699 người (1956). Các cố vấn Mĩ có mặt đến tận cấp sư đoàn. Đội quân đó được trang bị tương đối hiện đại và huấn luyện theo chương trình do cố vẫn Mĩ đặt ra. Mĩ còn cho xây dựng một hệ thống sân bay, quân cảng, đường giao thông chiến lược nhằm biến miền Nam nước ta thành một căn cứ quân sự khổng lồ. Chúng hò hét "Bắc Tiến" "Lấy sông Bến Hải" và chuẩn bị đánh ra miền Bắc. 

- Về Kinh Tế, chúng đưa hàng hoá Mĩ vào miền nam làm cho nền kinh tế bị lũng đoạn và phụ thuộc vào Mĩ. Viện trợ Mĩ tăng vọt, từ năm 1955 - 1957, Mĩ đã viện trợ Diệm 1,1 tỷ USD (trong đó gần 60 % chi dùng vào mục đích quân sự ). Tháng 1/1955, Diệm tuyên bố "Cải cách điền địa" với những luận điệu "chia ruộng đất cho dân", "hữu sản hoá vô sản", "bài phong, đả thực". Thực chất là chúng cướp lại ruộng đất mà cách mạng đã chia cho nông dân từ thời kháng chiến chống Pháp và khôi phục củng cố lại giai cấp địa chủ ở miền Nam. 

- Về văn hoá, chúng đưa "Lối sống Mỹ" tràn vào miền Nam để đầu độc nhân dân ta, nhất là tầng lớp thanh thiếu niên. 

Với một hệ thống cố vấn chặt trẽ cắm từ phủ Tổng thống, Bộ Tổng tham mưu, Nha Cảnh sát, các Bộ của Chính quyền Sài Gòn đến các đơn vị quân đội, các địa phương và dựa vào quyền lực của vũ khí, đô la viện trợ, Mĩ đã can thiệp ngày càng sâu vào miền Nam, quyết định từ đường lối, chính sách đến các công việc cụ thể của chính quyền miền Nam như chính trị, quân sự, kinh tế, văn hoá xã hội và ngoại giao. Miền Nam đã trở thành thuộc địa kiểu mới của Mĩ. Âm mưu xâm lược của Mĩ ở miền Nam là nhằm biến nơi đây thành thuộc địa kiểu mới và căn cứ quân sự của Mĩ để tiến công miền Bắc, làm "con đê" ngăn chặn chũ nghĩa xã hội và không cho phong trào cách mạng tràn xuống vùng Đông Nam Á.

Nhận xét