RÌU ĐÁ LỬA

Nguồn gốc cụ thể của các loại vũ khí đầu tiên đã mất dấu theo thời gian. Ở thời tiền sử, khi con người nhặt lên cành cây, hòn đá với ý định gây hấn và đập vào người khác, họ cũng đánh thức luôn cả thế giới của những năng lực đen tối. Thời khắc ấy rủi thay là khởi nguồn của một cuộc cách mạng công nghệ mà cuối cùng dẫn tới máy bay tàng hình và bom được dẫn đường bằng hệ thống định vị GPS.

VŨ KHÍ TÌNH CỜ
Suốt thời đại Đồ Đá, kéo dài cho tới khoảng 3000 năm TCN, vũ khí nguyên thuỷ cứ trở nên tiện dụng dần. Trong khi những công cụ chiến đấu đầu tiên có thể là vật tình cờ lượm được từ một cái cây hay trên mặt đất, qua thời gian, chúng được tạo hình và chế tác riêng cho mục đích giết chóc hoặc đả thương. Chẳng hạn như cành cây được mài nhọn một đầu và hơ qua lửa để tạo thành những ngọn giáo. Dần dà, những ngọn giáo này được gắn thêm các mũi riêng rẽ làm từ mảnh đá hay xương, tăng khả năng xuyên thấu và mức độ thương tích. Quả thực là một số ngọn giáo nhọn sơ khái được thiết kế đặc biệt nhằm lưu lại mũi lạo bên trong cơ thể nạn nhân khi rút ra, gây nên thương tích trầm trọng.

Còn về những vũ khí có lưỡi sắc, bằng chứng từ khắp châu Á và châu Phi chỉ ra rằng dụng cụ cắt thái bằng đá cơ bản đã được sử dụng từ 2,5 triệu năm trước. Qua thời gian kỹ thuật đẽo đá đã khiến những lưỡi đá thô thiển trở nên tinh xảo hơn - bằng cách dùng búa đá để loại bớt phần đá thừa bên ngoài, viến đá sẽ có được cạnh sắc tương đối tiện dụng. Nhờ đó người tiền sử đã tạo ra một loạt dạng dao cơ bản dùng cho cả săn bắn lẫn nấu nướng. Không cần tưởng tượng nhiều ta cũng nhận ra rằng một lưỡi dao đá giết được động vật thì cũng có thể giết chết con người. Ở một thời điểm nào đó trong thời tiền sử, hai thay đổi quan trọng đã diễn ra. Thứ nhất, việc gắn thêm chuôi cho lưỡi dao đá đã gia tăng đáng kể sức mạnh của nó thông qua nguyên lý cánh tay đòn đồng thời tạo ra một khoảng cách an toàn hơn tuy nhỏ, giữa người cầm vũ khí và con mồi/ nạn nhân. Thứ hai, kỹ thuật đẽo đá tiến bộ đáng kể, đã biết "tạo rìa" dùng gạc hươu hoặc xương khoét bong bớt đá đi để tạo nên phần lưỡi bén sắc nhọn hơn. Đá lửa đặc biệt hợp với kỹ thuật này, bởi vậy vũ khí bằng đá lửa - đầu mũi tên, mũi giáo, dao hoặc rìu đá lửa như trong hình trên - đã đạt tới trình độ tương đối tinh vi. Ở những khu vực có địa chất núi lửa, đá vỏ chai cũng là một loại đá lý tưởng để tạo ra rìa, cho ra những lưỡi dao sánh ngang lưỡi dao thời hiện đại về độ sắc dù độ bền thì không bằng. Các lưỡi dao có thể có dạng thẳng hoặc răng cưa, loại răng cưa được dùng để cưa xương hoặc sụn khi xẻ thịt.

LỰC ĐÒN BẨY VÀ SỨC MẠNH
Kết hợp lưỡi rìu cải tiến với những nguyên tắc của lực đòn bẩy, rìu chiến ra đời dễ dàng chém vỡ đầu hoặc chém gãy xương chân tay. Rìu đá có lẽ là một trong những vũ khí tiền sử được chuộng nhất. Những hiện vật còn lại từ thời Đồ Đá Mới đều chó điểm chung là đầu rìu sắc (hay dạng đầu chuỳ được mài tròn hơn) được tra vào một cán gỗ cứng hở hoặc thủng, rồi buộc thật chắc chắn bằng gân động vật. Thân với cán được gắn chặt hơn khi dùng nhựa cây cáng lò, một trong những loại keo dính đầu tiên của lịch sử. Một số thiết kế thậm chí còn tinh tế hơn, gắn đầu rìu vào một đoạn sừng như sừng hươu nai hoặc sừng trâu khiến phần đầu này có thể quay quanh cán. Kết cấu ống giúp giảm lực va chạm lên đầu rìu đá khi dùng và bởi vậy giảm nguy cơ gây gãy vỡ cán. Hình đạng của đầu rìu rất đa dạng, từ kiểu to, đầu tù tới kiểu lưỡi dài, mỏng - tiền thân của rìu lưỡi vòm.

Cán rìu thời đại ĐỒ ĐÁ không còn tới ngày nay, tuy nhiên dựa trên những cứ liệu sau này, rất có thể độ dài của cán rìu là một yếu tố phân biệt rìu chiến vời rìu dùng trong đời thường. Rìu chiến điển hình với phần cán dài xấp xỉ cánh tay người lớn, cho lực đòn bẩy lớn nhất và khoảng cách xa nhất. Những công cụ như vậy đã đặt nền móng cho ý tưởng về vũ khí, thứ trong thời đại kim khí sẽ đạt đến đỉnh cao mới về khả năng sát thương.

Nhận xét