ĐẶC CÔNG LỰC LƯỢNG TINH NHUỆ NHẤT CỦA QUÂN ĐỘI VIỆT NAM

Binh chủng Đặc công là binh chủng chiến đấu đặc biệt tinh nhuệ của Quân đội nhân dân Việt Nam, do Bộ Tổng tham mưu Quân đội nhân dân Việt Nam trực tiếp quản lý và chỉ đạo. Binh chủng Đặc công có nhiệm vụ tập trung nghiên cứu, tham mưu cho Bộ Quốc phòng Việt Nam xây dựng và phát triển các lực lượng Đặc công theo hướng tinh - gọn - chất lượng cao. Đây là một lực lượng đặc biệt tinh nhuệ, quân nhân được tổ chức, trang bị và huấn luyện đặc biệt, có phương pháp tác chiến linh hoạt, táo bạo, bất ngờ, thường dùng để tập kích bất ngờ vào các mục tiêu hiểm yếu nằm sâu trong đội hình chiến đấu, bố trí chiến dịch và hậu phương của địch.

SAU ĐÂY MỜI CÁC BẠN CÙNG TÌM HIỂU VỀ BINH CHỦNG ĐẶC CÔNG LỰC LƯỢNG TINH NHUỆ NHẤT CỦA QUÂN ĐỘI VIỆT NAM

1: NGHỆ THUẬT NGUỴ TRANG SIÊU ĐỈNH
Một trong những khoa mục huấn luyện của bộ đội Đặc công là nguỵ trang. Tùy vào tình huống tác chiến, người lính phải chọn phương thức nguỵ trang để có thể hoà nhập với môi trường xung quanh.

"Đặc biệt tinh nhuệ, anh dũng tuyệt vời, mưu trí táo bạo, đánh hiểm thắng lớn” là 16 chữ vàng gắn liền với lịch sử hình thành, phát triển của Binh chủng Đặc công Quân đội nhân dân Việt Nam. Trải qua các cuộc kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, bảo vệ Tổ quốc và làm nghĩa vụ quốc tế, đặc công Việt Nam đã ghi vào sử vàng dân tộc những chiến công thần kỳ hiển hách.

Những ngày đầu tháng 12/2023, các chiến sĩ đặc công thuộc Lữ đoàn Đặc công bộ 113 (Binh chủng Đặc công) vẫn miệt mài tập luyện trên thao trường để hoàn thành giáo án huấn luyện. Được thành lập vào năm 1972, đơn vị đã tham gia chiến đấu thống nhất đất nước, bảo vệ biên giới cũng như làm nhiệm vụ quốc tế tại nước bạn. Đơn vị 3 lần được phong danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân .

Để có những chiến công gắn liền với lịch sử quân sự nước nhà, các chiến sĩ của Binh chủng Đặc công nói chung và Lữ đoàn Đặc công bộ 113 nói riêng đều trải qua quá trình huấn luyện vô cùng công phu.

Nhắc đến bộ đội Đặc công Việt Nam thì không thể bỏ qua nghệ thuật nguỵ trang độc đáo gắn liền với lối đánh “xuất quỷ nhập thần” vốn đã trở thành thương hiệu. Một trong những khoa mục huấn luyện của bộ đội Đặc công là nguỵ trang. Tuỳ vào tình huống tác chiến, người lính phải chọn phương thức nguỵ trang để có thể hoà nhập với môi trường xung quanh.

Tùy vào môi trường tác chiến, người lính phải chọn một phương pháp nguỵ trang. Không chỉ là đắp những mảng cây lá nguỵ trang, người lính đặc công còn dùng nhiều chất liệu khác như than, bùn... để tự biến mình thành những "chú tắc kè hoa" trên thao trường.

Than bùn, đất thì ngụy trang sẽ chỉ mất từ 20 - 30 phút còn hóa trang với cỏ thường mất tầm nửa ngày, các chiến sĩ phải tự đi tìm loại cỏ phù hợp và bện bằng tay lên áo.

Nếu ở xa địch, chiến sĩ dùng tư thế đi khom; gần địch thì lê, trườn, lợi dụng địa hình, vận dụng thuần thục các tư thế tiếp cận mục tiêu, thực hiện cách đánh "nở hoa trong lòng địch". Ngoài ra trong chiến đấu, người lính đặc công còn phải giấu mình hàng giờ liền, thậm chí nhiều ngày liên tục khi tiếp cận mục tiêu trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt của thời tiết, địa hình và đối mặt với nhiều hiểm nguy như rắn rết, côn trùng, thú dữ…

2: KỸ NĂNG VÕ CÔNG THƯỢNG THỪA
Những tai nạn, những vất vả thường xuyên trong luyện tập không làm cho các chiến sĩ đặc công nhụt chí, mà trái lại, càng khiến họ thêm quyết tâm luyện tập để đạt đến tuyệt kỹ công phu đáng kinh ngạc, xứng đáng là những “truyền nhân” võ đặc công huyền thoại.

“Võ đặc công được chắt lọc từ tinh hoa của các phái võ cổ truyền dân tộc. Ví dụ như điểm mạnh của võ cổ truyền Việt Nam là “dĩ nhu chế cương, dĩ đoản chế trường”. Nói về quan điểm võ thuật, địch tấn công ta một đòn rất mạnh ta nhanh chóng né tránh, luồn lách tìm điểm sơ hở để tiêu diệt nhanh chóng và chính xác”.  “Nói về lấy nhu thắng cương, trong võ cổ truyền gọi là dĩ hình hoán ảnh. Địch đấm một đòn rất mạnh vào giữa mặt, nếu ta chống đỡ nhất định sẽ bị thương, nhưng với nghệ thuật, cách đánh đặc công, ta hạ thấp trọng tâm cơ thể tránh đòn, tìm sơ hở đánh vào hạ bộ, chấn thủy hoặc nách, yết hầu, hoặc luồn ra phía sau triệt hạ vào điểm tựa của đối phương. Địch ngã xuống, ta dùng đầu gối đánh mạnh vào xương cụt làm tê liệt dây thần kinh thắt lưng, dùng tay đánh mạnh vào gáy làm địch bị tê liệt hoặc có thể dẫn đến tử vong nhanh chóng. Thứ hai, võ cổ truyền làm cho đối phương mất thế thủ bằng cách đánh bất ngờ. Lưu ý, nếu ta đánh không đủ mạnh thì bị mất thế và bị đánh. Nên khi đánh bất ngờ phải thật nhanh, mạnh, dứt khoát, quật ngã, khống chế, bẻ các khớp, phối hợp đánh mạnh vào tử huyệt tiêu diệt đối phương”.

Nói thì đơn giản, nhưng để tiếp thu được tinh hoa võ học đặc công, các chiến sĩ phải trải qua quá trình luyện tập lâu dài, gian khổ.  Để nằm được trên đống mảnh vỡ thủy tinh, người chiến sĩ phải tập nằm trên đống sỏi, đá dăm, dùng lực đè lên người theo cấp độ trọng lượng, thời gian chịu đựng tăng dần, dưới mọi điều kiện thời tiết. Tập thiết đầu công, thiết công cước cũng với phương pháp tương tự như vậy. Luyện tập là quá trình sáng tạo, bền bỉ. Anh Cường lấy ví dụ, để luyện chân cứng đè đá lên đập, ban đầu, chiến sĩ buộc vải mềm vào thân cây, tăng dần, buộc cao su, rồi bỏ hết vật mềm, đá thẳng vào thân cây. Hay khi luyện khí công, người chiến sĩ ôm đá tảng gập bụng ngồi dưới nước, trong điều kiện thời tiết giảm xuống 15, 160C…

Quá trình luyện tập gặp phải chấn thương là chuyện “như cơm bữa” đối với các chiến sĩ đặc công. Những chấn thương nặng không làm cho các anh nản chí, mà trái lại càng khiến các chiến sĩ đặc công có quyết tâm cao hơn



Nhận xét